• LQĐ Concert

    line
    Lê Quý Đôn Concert thực chất sẽ là một buổi party dành cho các học sinh và cựu học sinh trường THCS Lê Quý Đôn. Buổi party này, theo kế hoạch của mình thì sẽ được tổ chức vào dịp hè, tháng 7 hoặc 8 càng tốt, vì thời điểm này, mọi người đã gần như quay về nhà. Địa điểm tổ chức theo ý kiến chung của mọi người, chúng ta nên mượn cơ sở vật chất của trường THCS Lê Quý Đôn bởi rất thuận tiện cho việc cựu học sinh về thăm trường. ....

    Đăng bởi : hainguyen
    read more
  • Cô gái “cát”

    line
    Ngôi sao mới trên YouTube là cô gái người Ukraina - Kseniya Simonova, 24 tuổi, vừa giành giải nhất cuộc thi Ukraine's Got Talent. Cô đã chiếm trọn trái tim hàng triệu khán giả với tài năng… chơi với cát của mình. Kseniya Simonova đã trở thành một hiện tượng trên YouTube khi kể lại những câu chuyện qua tranh cát....

    Đăng bởi : Ken†y
    read more
  • Manga tình củm...!

    line
    Cùng xem và thảo luận về những bức ảnh rất chi là lãng mạng nhé....!!!
    Đăng bởi : hainguyen
    read more
    slider image

Diễn đàn học sinh Trường THCS Lê Quý Đôn

Nơi giao lưu kết bjan của học sinh THCS Lê Quý Đôn


Share | 
 

 Niềm tin...................và tình bạn..............

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ki_uc_vun_9x
Moderator
Moderator


Tổng số bài gửi : 19
Card : 10043
Được Cảm ơn : 6
Nữ Join date : 23/03/2010
Age : 22
Đến từ : Gia đình lớp 9D thân iu
CÔng Việc/Sở thích : Học sinh nè

Character sheet
Sheet1 Sheet1: 1

Bài gửiTiêu đề: Niềm tin...................và tình bạn..............   Thu Apr 01, 2010 8:21 pm

Chẳng ai trong chúng ta sống mà không có niềm tin, chỉ là niềm tin tồn tại như thế nào thôi. Bởi đây không phải thứ đồ vật có thể nhìn, sờ mó, cầm nắm, và dĩ nhiên càng không thể thấy được nó khi ta bao phủ mình một sự hoài nghi về chính bản thân, cũng như sự hoài nghi về cuộc sống.
Cuộc sống mang đến cho ta tất cả những gì nó muốn, chứ không phải những gì ta muốn, và dù muốn hay không ta cũng phải đón nhận những thứ cuộc sống gửi đến cho mình. Tuy nhiên, ta có quyền lựa chọn một cách, một thái độ để đón nhận. Gượng ép hay cởi mở với niềm tin yêu cuộc sống?
Cuộc sống có bao giờ trơn tru, hoàn hảo, bằng phẳng với ai đó trong chúng ta đâu. Mỗi người có một nỗi niềm, tâm tư, khó khăn, trở ngại riêng và những nỗi đau không ai giống ai, nhưng sống với niềm tin giúp ta cảm thấy mọi thứ trở nên tốt hơn.

Khi những thử thách của cuộc sống làm ta đau đớn, ta sẽ tìm thấy sự an ủi cần thiết nơi những người thân, những người bạn, nhưng họ chỉ là người khơi dậy niềm tin nơi ta mà thôi. Chính ta mới là người nuôi dưỡng niềm tin, và làm cho niềm tin sống và tồn tại. Hãy nuôi dưỡng nó bằng sự nhẫn nại, kiên trì, ý chí kiên định, bằng nghị lực đủ lớn để cảm thấy ta có thể tiếp tục bước về phía trước, mà không tìm cho mình một ngã rẽ nào khác tiêu cực hơn.
Vì sao ta có hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi, hai tay, hai chân? Nhưng chỉ có một cái đầu, một cái miệng và một trái tim. Ta sinh ra và có một hình hài như thế đều có ý nghĩa cả! Ta có hai con mắt bởi cuộc sống muốn ta nhìn, quan sát nhiều hơn và biết trân trọng những gì ta đang có.
Ta có hai cái tai, bởi ta cần phải lắng nghe nhiều hơn những âm thanh cuộc sống muốn gửi đến. Ta có hai lỗ mũi, để hít thở nhiều hơn và cảm ơn những gì cuộc sống đã ban tặng. Ta có hai cái tay, để làm việc, cầm nắm và trao tặng yêu thương cho mọi người. Ta có hai cái chân, để bước đi nhiều hơn, đến những nơi mà ta muốn, và rồi những bước chân đó sẽ cho ta biết đâu là bến đỗ cuộc đời mình.
Vậy tại sao ta có một cái đầu? Một cái miệng? Và một con tim? Ta có một cái đầu, vì ta cần gom lại tất cả những gì đã thấy, đã nghe, đã làm, đã đi, quy tụ về làm một trong suy nghĩ của mình, để soi xét và phân tích tất cả mọi việc dưới ánh sáng của niềm tin. Ta có một cái miệng, chẳng phải ta cần nói ít lại những lời than vãn, trách móc, than phiền hơn đó sao? Vì than vãn, trách móc, than phiền chỉ làm cho niềm tin của ta bị bào mòn, hoen rỉ, rạn nứt, mục rữa đi mà thôi. Trái tim chính là cái "kho" chứa đựng của tâm hồn, không cần phải có đến hai cái đâu, bởi con tim có thể lưu trữ tất cả những gì nó muốn và giới hạn là vô tận, là nơi cho niềm tin cư ngự và được che chắn trước những sóng gió của cuộc đời.
Vậy đấy! Niềm tin là một ngôn từ hết sức đơn giản mà ai cũng có thể nói được, đọc được. Nhưng để có được niềm tin là một điều kỳ diệu mà mỗi người cần nỗ lực giành lấy. Niềm tin sẽ giúp ta đứng vững trước vòng xoáy cuộc đời và khi bạn có niềm tin bạn sẽ làm được những điều tưởng chừng không thể.
Hãy trân trọng niềm tin đang có nơi mình, và làm giàu giá trị của niềm tin, cũng như phát huy sức mạnh của niềm tin bằng những hành động cụ thể bạn nhé!
Vài nét về blogger:
"Điều quý giá nhất trong cuộc sống là gì? Hãy đi theo con đường bạn chọn và dũng cảm theo đuổi dù xảy ra bất cứ điều gì" [Ikeda Daisaku] - Uyên Hân.
Bài đã đăng: Ảo ảnh, Lắng đọng, Khoảng lặng của cuộc sống, Mẹ, Khi hoàng hôn buông xuống.
Chúng ta sống trong cuộc đời này, ai cũng có những người bạn. Những người bạn với nhiều mức độ thân thiết khác nhau. Bạn thuở thiếu thời, bạn học chung, bạn đồng nghiệp, bạn ở chung nhà, bạn quen một cách tình cờ, bạn làm ăn, bạn trên mạng, bạn cùng lý tưởng...
Yêu Mùa Thu
Có người thân, có người chỉ quen sơ, và cũng có người mang danh bạn chỉ để nở một nụ cười xã giao. Nhưng suy cho cùng, dẫu những người bạn bên ta có thế nào, thì đó cũng là một phần của cuộc sống, ta cũng không thể nào chỉ sống tách rời một mình. Vì bản chất xã hội là sự kết nối, là giao tiếp. Thông tin truyền đi và nhận về.
Những người bạn bên ta

Đã bao giờ bạn dành một giây phút nhìn lại, suy nghĩ về những người bạn của mình chưa? Và đã bao giờ bạn suy nghĩ đúng về chữ "người bạn". Đã rất nhiều lần trong đời tôi suy nghĩ, băn khoăn và trăn trở về chữ "bạn", và "bạn thân". Như thế nào thì ta gọi là bạn, và như thế nào thì là "bạn thân"?

Tôi nhìn lại chính mình, có bao nhiêu người trong friendlist và trong danh bạ điện thoại được gọi là thân, bao nhiêu người tôi có thể bấm gọi điện khi cần tới mà không ngần ngại, và biết rằng người ấy sẽ đến bên tôi? Danh bạ điện thoại của bạn, của tôi có ít nhất 200 số, có nghĩa là gần 200 người, nhưng có bao nhiêu người sẽ đến bên tôi lúc hoạn nạn? Bao nhiêu? Có lẽ chỉ là 1/100 mà thôi. Được như thế cũng là hạnh phúc lắm rồi phải không? Vì đi hết cuộc đời này có thể ta cũng chẳng tìm được một tri nhân tri kỷ, mà nếu bạn có một người, thì đó cũng là niềm hạnh phúc lớn đáng trân quý của thế gian rồi. Một người bạn đúng nghĩa.
Cuộc sống này là một bức tranh nhiều màu sắc và luôn biến đổi. Những người đến và đi trong đời ta cũng thế. Không phải ai cũng giống ai, cũng có nhiều người tốt và nhiều người không tốt. Thế nên mới có bạn tốt và bạn xấu. Và trong những người bạn tốt ấy có mấy người sẽ thành bạn thân của ta? Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có nhiều bạn thân, từng rất hạnh phúc và ngập tràn niềm vui khi nghĩ về họ, những người đã gắn bó bên tôi, thuở tôi ngày thơ bé, thời học sinh trong veo và những năm tháng cuộc đời sinh viên xa nhà thật thiếu thốn. Nhưng có bạn và giữ được tình bạn là hai chuyện rất khác nhau.
Tình bạn, như mọi tình cảm khác, luôn cần được nuôi dưỡng. Người bạn thân không phải chỉ để trong tâm tưởng khi ta nghĩ về, người bạn thân là người chia sẻ với ta những biến cố trong cuộc đời, nỗi buồn và niềm vui, thành công và lúc gục ngã thất bại. Nếu người bạn thân chỉ ngủ im lìm trong kỉ niệm ngày xưa, thì tình thân giữa ta và người ấy sẽ chỉ còn "hữu danh vô thực" mà thôi. Nó không còn tồn tại ở hiện tại nữa, khi mà ta và người ấy chẳng còn biết chút thông tin hiện tại gì về nhau, chẳng còn chia sẻ, chẳng còn đơn giản chỉ một điều gì đó là cho đi - nhận về những nỗi lòng, tâm tư nhau.
Bạn sẽ nghĩ suy gì, khi một người "bạn thân" của ta, lúc khó khăn không gọi ta, lúc vui sướng thành công cũng không gọi ta, lúc đau khổ vì những mất mát lớn trong đời như mất đi một người thân cũng không còn gọi ta để chia sẻ hay chỉ để khóc, cũng như không còn gọi ta để thông báo hay nhắn nhủ ta rằng, người ấy sắp phải ra đi mãi mãi, và khi ta biết được những điều ấy qua một người nào đó, tất cả đã quá muộn. Và một sự thật buồn là người "bạn thân" ấy không còn cần ta nữa. Vậy tình thân mà ta vẫn ảo tưởng giữ còn là gì?
Chỉ còn là "hữu danh vô thực"
Để rồi một ngày nào đó ta liên lạc lại hay gặp lại nhau. Ta sẽ hỏi một câu: "Dạo này sao rồi?" - "Sao", ừ sao nhỉ, có biết bao nhiêu điều đã xảy ra quanh ta và người bạn ấy, biết nói sao cho đủ, biết chia sẻ từ đâu, biết bắt đầu từ đâu, cứ như ngày xưa ta đi học mà bị mất căn bản vậy, có phải vì ta đã lãng quên, đã bỏ quên thật lâu lắm rồi?
Quá khứ không bao giờ tách rời hiện tại cả, những ngày bạn ngày xưa của ta cũng thế. Ngày hôm nay ta có còn những người ấy cạnh bên hay không, là do ta có biết cách nối ngày xưa vào hôm nay, nối quá khứ vào hiện tại hay không mà thôi. Chúng ta thường vì cuộc sống bộn bề, những tham vọng công danh, tiền bạc, những đắm say tình yêu của riêng mình, những mối quan hệ mới tất bật cuốn ta đi để rồi vô tình đánh rơi một điều kỳ diệu đáng quý khác của cuộc sống - những người bạn đúng nghĩa.
Đã có được trong đời rồi, đừng để thân tình ấy mất đi.

Vì người bạn thân không phải chỉ để trong album ảnh hay trong tủ kính, người bạn thân là để chia sẻ với nhau những phiền muộn và niềm vui, những lo lắng và tin tưởng, những đau khổ và hạnh phúc, những thất bại và thành công... và đôi khi chỉ là ở bên cạnh để lắng nghe nhau.
Và...

Đã là bạn thì suốt đời là bạn
Đừng như sông khi cạn khi đầy...

Đừng để khi cái gì đã mất đi thì mới thấy nó đáng quí.......................... lúc đó đã muộn rồi................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Niềm tin...................và tình bạn..............

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn học sinh Trường THCS Lê Quý Đôn :: THƯ GIÃN-GIẢI TRÍ :: Quà tặng cuộc sống-
 
Trường Trung Học Cơ Sở Lê Quý Đôn
Thanh Sơn - Phú Thọ
line
footer
 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com